TRONG BỤNG BETA BỊ GHẺ LẠNH LÀ BẢO BỐI CỦA ĐỈNH CẤP ALPHA

Chương 4: Say Rượu

Sau khi tách khỏi Văn Túc Thời, Khương Thư Ngọc đi thẳng tới phòng bếp. Lúc anh trở lại đại sảnh, tiệc tối hôm nay đã gần kết thúc. Xem ra đối phương đã sớm rời đi rồi.

Anh rũ mắt, lặng lẽ hòa vào nhóm người hầu khác để thu dọn tàn cuộc, cố gắng hạ thấp sự tồn tại của mình, chỉ chờ buổi tiệc này kết thúc hoàn toàn.

Eo Khương Thư Ngọc quá đau, cùng với vết thương do bị cắn ở sau gáy. Alpha đã tiêm pheromone vào cơ thể anh như một con ch.ó điên.

Đến giờ, anh vẫn cảm thấy bụng dưới âm ỉ căng tức, thậm chí có một chút độ phồng lên, giống như đường cong anh thoáng thấy khi bị buộc phải ngẩng đầu nhìn bộ dạng chật vật của mình đêm qua.

Quả thực y hệt.

Khương Thư Ngọc rũ mắt, anh quét dọn xong khu vực cuối cùng, đặt dụng cụ về chỗ cũ rồi định lên lầu.

Vừa nãy Văn Túc Thời dường như đang thăm dò anh. Việc lặp lại hành động rút/tiêm pheromone chỉ khiến vết thương của anh đau nhức, mà anh – căn bản không hề ngửi thấy mùi pheromone của Alpha.

“Đồ điên.”

Khương Thư Ngọc đóng cửa phòng tắm, tháo kính đặt sang một bên, cúi người nhanh chóng rửa mặt.

Nước bọt theo đường cong khuôn mặt chảy xuống. Anh lùi lại hai bước, vén áo lên.

Những dấu vết ái muội trên bụng dưới đã chuyển sang màu xanh tím nhạt. Thảo nào mỗi lần cử động đều cảm thấy âm ỉ đau.

Beta khẽ “chậc” một tiếng. Anh hít một hơi sâu, quyết định không hồi tưởng lại chuyện tối qua nữa, coi như đó là một giấc mơ, đã là mơ thì nên quên đi.

Buổi chiều anh luôn bận rộn nên ra không ít mồ hôi. Khương Thư Ngọc cầm áo ngủ và đi tắm ngay lập tức. Bắp đùi anh vẫn thường xuyên run rẩy, cảm giác co rút đau nhức buộc anh chỉ có thể nằm dài trên giường để xoa dịu.

Khương Thư Ngọc không có nhiều áo ngủ. Anh mở điện thoại lật xem mạng xã hội.

Chiếc điện thoại anh dùng đã khá lâu, đôi khi mở ứng dụng hay nhắn tin đều bị đơ, nhưng may mắn là anh không có nhiều bạn bè, hầu hết là bạn học cấp ba bắt buộc phải thêm.

Văn Túc Thời: 【 Uống hơi nhiều, muốn nôn. [Ảnh chụp JPG.] 】.

Khương Thư Ngọc vừa lướt đã thấy bài đăng này, anh sững sờ, trong mắt có chút hoảng hốt.

Trước đây, sau khi cãi nhau, anh đã chặn Văn Túc Thời. Sau khi thi đại học xong, anh mới kéo đối phương ra khỏi danh sách đen.

Thật ra ngày hôm đó cũng tình cờ gặp Văn Túc Thời. Alpha không nói gì với anh, chỉ vội vàng bỏ lại một câu “Bỏ chặn tôi đi” rồi rời đi. Đến giờ, họ cũng chưa nhắn tin cho nhau.

“Buổi tối uống rượu sao?”

Khương Thư Ngọc lẩm bẩm. Anh kéo góc chăn mỏng, suy nghĩ một lát nhưng vẫn quyết định không để ý tới.

Dù sao bên cạnh Văn Túc Thời chắc chắn có người chăm sóc, anh nghĩ nhiều làm gì.

Beta tắt điện thoại định ngủ, nhưng vừa đặt xuống đã nghe thấy tiếng thông báo tin nhắn. Khương Thư Ngọc cụp mắt, lại mò lấy điện thoại.

Vẫn là Văn Túc Thời, nhưng lần này là tin nhắn riêng tư: 【 Bác sĩ, hai ngày nay tôi thấy cơ thể hơi đau nhức. Hay là bây giờ cậu đến chỗ tôi một chuyến nhé. 】

Văn Túc Thời: 【 Ảnh chụp JPG. 】

Bức ảnh Alpha gửi đến là ảnh nửa người trên trần trụi, nhưng không quá lộ liễu, chỉ chụp phần lưng phía trên. Tuy nhiên, vẫn có thể thấy rõ cơ bắp của đối phương được rèn luyện rất tốt, và hơn nữa…

Khương Thư Ngọc nheo mắt, khi nhìn rõ vài vết cào trên lưng Văn Túc Thời, mặt anh lập tức đỏ bừng.

Anh thở hổn hển. Trong đầu không tự chủ hồi tưởng lại sự điên cuồng đêm đó.

Vai Alpha quá rộng, nhiều lần anh vì không còn chút sức lực nào mà không bám được, đến cuối cùng đầu óc cũng ngây dại, bực tức mà cào Văn Túc Thời vài cái. Không ngờ lại rõ ràng đến vậy.

Văn Túc Thời: 【 Sao không trả lời tin nhắn? 】

Đối phương dường như không chờ nổi, trực tiếp gọi video call đến. Khương Thư Ngọc giật mình, tim đập thình thịch.

Anh lập tức úp điện thoại xuống gối, bản thân cũng ngồi bật dậy, nhưng hành động này kéo căng cơ eo. Anh “Tê” một tiếng, theo phản xạ túm lấy điện thoại.

“Không bật đèn sao?”

Giọng Văn Túc Thời đột nhiên truyền ra từ điện thoại. Hơi thở Khương Thư Ngọc cứng lại, anh có chút ấm ức cụp mắt. Chắc là anh vừa chạm nhầm, đôi khi điện thoại anh thực sự không nhạy lắm.

“Bác sĩ.”

Văn Túc Thời gọi thêm một tiếng, giọng anh ta nghe có vẻ hơi say thật. Khương Thư Ngọc cắn môi dưới, vẫn là cầm điện thoại lên.

Tóc anh sau khi khô cũng không được chải chuốt, giờ đây rối bời. Áo ngủ đã mặc lâu, cổ áo bị giặt bạc màu và bị kéo rộng ra, mặc trên người trở nên lùng thùng. Hơn nữa, da anh trắng, nên mọi dấu vết đều không thể che giấu.

“Anh gọi nhầm rồi.”

Khương Thư Ngọc né tránh ánh mắt Văn Túc Thời. Anh nắm chặt cổ áo, co chân ngồi trên giường.

Vì lòng rối bời, anh buộc phải cắn môi để giữ lại lý trí: “Tôi không phải bác sĩ.”

“Vậy cậu là ai?”

Văn Túc Thời tựa vào ghế sofa, chiếc áo choàng tắm được buộc rất tùy ý, để lộ một mảng lớn ngực.

Cơ n.g.ự.c anh ta rất lớn, được luyện rất săn chắc, làn da lại có màu lúa mạch khỏe khoắn, luôn mang đến cho người ta ảo giác rằng anh ta rất có khả năng làm việc.

Khương Thư Ngọc dời tầm mắt. Anh nhìn chằm chằm Văn Túc Thời và nói khẽ: “Tôi là Khương Thư Ngọc.”

Văn Túc Thời là đồ ngốc.

“Làm sao cậu chứng minh mình là Khương Thư Ngọc?”

Văn Túc Thời giữ giọng điệu nghiêm túc, như thể thật sự đang chất vấn Khương Thư Ngọc.

Beta bị hỏi đến ngớ người. Vài giây sau, anh hơi rũ mắt, nói thẳng: “Anh tìm nhầm người rồi. Tôi cúp máy đây.”

Khương Thư Ngọc hoàn toàn không cho Văn Túc Thời cơ hội nói chuyện, trực tiếp cắt đứt cuộc gọi video và chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.

Bất cứ ai nhắn tin sau đó anh cũng sẽ không nhận được thông báo.

Anh nhắm mắt, lẩm bẩm: “Uống rượu thì thôi đi, còn chơi trò rượu điên.”

Beta cắn môi dưới, cố gắng thả lỏng đại não, nhưng vẫn chưa thể đi vào giấc ngủ. Anh thở dài, lại mở điện thoại ra.

Chỉ còn vài ngày nữa là đến hạn nộp đơn đăng ký nguyện vọng, thật lòng mà nói, anh vẫn chưa quyết định được sẽ đi đâu.

Khương Thư Ngọc vừa mở điện thoại, màn hình sáng chói đã làm anh lóa mắt.

Anh hơi né người, lúc này mới nhìn rõ tin nhắn Văn Túc Thời gửi một tiếng trước: 【 Xin lỗi Thư Ngọc, tối nay tôi uống quá chén, gây phiền toái cho cậu rồi. Thật lòng xin lỗi, hay là mai tôi mời cậu ăn bữa cơm nhé. 】

Khương Thư Ngọc: “……”

Kỹ thuật diễn vụng về. Anh đâu phải đồ ngốc, làm sao không nhận ra Văn Túc Thời cố ý.

Khương Thư Ngọc l.i.ế.m môi khô khốc. Anh xuống giường đi rót một cốc nước, suy nghĩ một lát vẫn quyết định trả lời Văn Túc Thời. Anh gõ chữ: 【 Không đi. 】

Văn Túc Thời trả lời ngay lập tức: 【 Là thành ý chưa đủ sao? 】

Beta cạn lời: 【 Anh giả vờ quá tệ. Tôi không muốn đi, anh hiểu không? 】

Sợ nói không đủ rõ ràng, anh bồi thêm một câu: 【 Về sau cũng không cần nhắn tin cho tôi, ngủ đi. 】

Quả nhiên, sau câu này thì không còn tin nhắn nào của Văn Túc Thời nữa. Khương Thư Ngọc cảm thấy phiền muộn hơn.

Anh lại tắt điện thoại, ôm chặt chăn vào lòng. Beta cuộn người lại, nói thầm: “Không cần để ý Văn Túc Thời, cả đời cũng không cần để ý.”

Anh và Alpha là người của hai thế giới khác nhau, vĩnh viễn… vĩnh viễn không thể giao nhau.

________________________________________

Ngày hôm sau Khương Thư Ngọc vẫn hơi sốt nhẹ.

Cơ thể anh vốn tương đối khỏe, tối qua tắm xong không thấy khó chịu gì nên anh không để tâm. Ai ngờ, ngày thứ hai mới là khởi đầu của cơn ác mộng.

“Ách…”

Khương Thư Ngọc xuống giường, còn chưa kịp mang giày đã vì chân mềm mà suýt ngã quỵ.

Trước mắt anh từng cơn chóng mặt, mọi vật đều trở nên chồng chéo. Anh chớp mắt, vịn vào mép giường đứng dậy.

Anh đã mua một ít thuốc. Khương Thư Ngọc cố gắng rửa mặt rồi bắt đầu tìm kiếm: “May mà chưa hết hạn.”

Anh pha cho mình một gói thuốc bột vào nước, rồi uống thêm viên nang. Không biết có tác dụng không, nhưng sau khi uống thuốc, gánh nặng tâm lý của anh giảm đi, cảm thấy bệnh trạng cũng thuyên giảm nhiều.

Hôm nay Khương Thư Ngọc có một ca làm thêm buổi sáng ở quán cà phê.

Anh còn hai tiếng nữa mới đến giờ, nên không quá vội vã. Nhưng anh không muốn ở Khương gia, dứt khoát đi thẳng đến chỗ làm cho khỏe.

Beta vác ba lô xuống lầu, vừa ngẩng lên đã đụng phải Khương Trình đang ăn sáng.

Anh lướt mắt qua rồi nhanh chóng thu lại, nhưng vẫn bị đối phương gọi lại: “Em trai tốt không xuống ăn sáng à?”

“Cậu chủ.”

Khương Thư Ngọc dừng bước, quay người nhìn Khương Trình, nặn ra một nụ cười không tự nhiên: “Tôi bị cảm, sẽ không ăn đâu.”

“Bị cảm?”

Khương Trình nhướng mày, gác chân lên ghế, chống cằm, đánh giá Khương Thư Ngọc từ trên xuống dưới. Beta mãi mãi chỉ mặc áo cộc tay và quần đùi, lỗi thời c.h.ế.t đi được.

“Bị cảm càng phải nghỉ ngơi. Cậu ra ngoài làm gì bây giờ?”

“Tôi có việc làm thêm.” Khương Thư Ngọc nói thật. Anh không có tinh lực để diễn trò huynh hữu đệ cung với Khương Trình. Anh kéo dây ba lô: “Cậu chủ muốn đi cùng tôi không?”

Khương Trình trợn trắng mắt, cười lạnh: “Mau cút đi, chưa đến mười hai giờ không được về.”

Khương Thư Ngọc thầm nhẹ nhõm, anh nén lại sự không kiên nhẫn giữa hai hàng mày, quay người đi thẳng ra khỏi Khương gia.

Mười hai giờ về cũng vừa ý anh, nếu có thể không bao giờ quay lại thì tốt quá.

Thời tiết hôm nay vẫn nóng bức. Khương Thư Ngọc bản thân đã sợ nóng, lại thêm cơ thể không khỏe, đi được một đoạn đã thấy khó thở.

Anh tìm một nơi râm mát ngồi xuống, tính lát nữa sẽ thuê xe đạp đi cho tiện.

Vị trí Khương gia gần khu trung tâm thành phố. Giờ này, trên đường đã có rất nhiều người và xe cộ. Anh nhìn dòng người vội vã qua lại, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn nhiều.

Anh rất thích cảm giác đầy hơi thở cuộc sống này, một mình anh quá cô đơn rồi.

“Bảy giờ rưỡi.”

Khương Thư Ngọc đứng lên. Sắc mặt anh tệ đi nhiều, cứ như sắp ngã xuống đất. Nhưng bản thân anh không hề nhận ra.

Vừa định bước đi, mắt anh đột nhiên tối sầm lại. Đại não anh trong khoảnh khắc đó như bị đứt dây, tiếng ù ù xuyên qua tai, chói tai và đau đớn.

“Tôi…”

Khương Thư Ngọc khó khăn nặn ra vài âm thanh không rõ ràng. Ngay lúc anh nghĩ mình sắp ngã quỵ xuống đất, đột nhiên có một bàn tay vòng ngang ôm lấy anh.

Beta cố sức ngẩng đầu, hai tay anh túm chặt lấy quần áo của đối phương, từ từ ngước lên.

Người đó vẻ mặt nghiêm túc, cứ như giây tiếp theo sẽ mắng anh một trận, nhưng câu đầu tiên lại là: “Xe tôi bị hết xăng—”

“Không phải cố ý theo dõi cậu.”

 

back top