Khương Thư Ngọc đối diện với ánh mắt lảng tránh của Văn Túc Thời.
Ánh mắt anh còn hơi mơ hồ, phải nhìn chằm chằm Alpha một lúc lâu mới có thể thấy rõ ràng vẻ bối rối của đối phương.
Anh hít một hơi sâu, khẽ nói: “Buông tôi ra.”
Hai người ôm nhau giữa đường cái đã thu hút không ít ánh mắt hiếu kỳ.
Khương Thư Ngọc cảm thấy đỡ hơn một chút liền lập tức kéo giãn khoảng cách với Văn Túc Thời.
Vành tai anh ửng đỏ, giọng nói khàn khàn: “Cảm ơn anh.”
“Không có gì.”
Văn Túc Thời lùi lại hai bước. Anh ta cẩn thận quan sát trạng thái của Khương Thư Ngọc, cảm thấy anh vẫn không ổn, liền nhịn không được nhíu mày: “Cậu bị bệnh rồi.”
Khương Thư Ngọc đứng nép vào lề đường, anh siết chặt dây ba lô, một lần nữa cúi thấp đầu: “Tôi biết.”
Anh không chỉ biết mình bị bệnh, mà còn biết ai là thủ phạm.
“Tôi phải đi làm.”
Khương Thư Ngọc không muốn ở bên Văn Túc Thời quá lâu. Anh muốn thoát khỏi đây.
Trên đường có rất nhiều xe đạp công cộng, anh tùy tiện quét một chiếc là được, cho dù muốn đi bệnh viện cũng phải đến cửa hàng rồi tính.
Văn Túc Thời đứng song song với Khương Thư Ngọc.
Hôm nay Alpha mặc chính trang, dưới ánh mặt trời chói chang anh ta còn khoác một bộ vest cao cấp, dường như không hề sợ ánh nắng. Anh ta nghiêng đầu, rũ mắt: “Tôi đưa cậu đi.”
“Không cần.” Khương Thư Ngọc từ chối không hề suy nghĩ. Anh thở ra một hơi, vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt không tan đi: “Xe của anh không phải bị hết xăng rồi sao?”
Sớm biết sẽ gặp mặt, thà anh xin nghỉ đi thư viện còn hơn.
Khương Thư Ngọc mím chặt môi. Dạ dày chưa ăn gì từ sáng bắt đầu biểu tình. Anh lặng lẽ đưa tay xoa bụng, cố gắng chế ngự cơn co thắt: “Cậu chủ Văn, tôi thật sự phải đi…”
Lời anh còn chưa dứt, đối phương đã nắm lấy cổ tay anh, mạnh mẽ đẩy anh vào trong một chiếc xe, quả thực là hành động điên rồ.
“Đúng là bị hết xăng, nhưng đáng tiếc xe của tôi quá nhiều, vứt một chiếc mỗi ngày cũng đủ dùng trong vài tháng.”
Văn Túc Thời vừa nói vừa ngồi vào bên cạnh Khương Thư Ngọc.
Anh ta không cho Beta cơ hội phản kháng, trực tiếp đóng cửa xe, sau đó kéo tấm chắn ngăn cách lên.
Giọng điệu Văn Túc Thời bình tĩnh: “Cậu đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ là nể tình bạn bè một thời, sợ cậu ngất xỉu giữa đường không ai quản.”
Khương Thư Ngọc nghe câu đầu của Văn Túc Thời đã thấy cạn lời, câu sau càng khiến anh bật cười thành tiếng: “Thì ra là cậu chủ Văn đại phát thiện tâm.”
Alpha không nói gì, chỉ quay đầu im lặng nhìn chằm chằm Khương Thư Ngọc. Ánh mắt anh ta luôn mang lại cho người ta cảm giác u sầu.
Khương Thư Ngọc bị nhìn chằm chằm nên không được tự nhiên.
Anh theo bản năng nắm lấy ghế ngồi, nhưng nhanh chóng nhận ra chiếc xe này rất đắt tiền, lại cẩn thận vuốt ve chỗ vừa chạm vào. Anh cắn môi dưới, nói khẽ: “Đưa tôi đến quán cà phê Ôn Tâm.”
“Được.”
Văn Túc Thời bảo tài xế đưa Khương Thư Ngọc đi. Giữa hai người đột nhiên không còn lời nào nữa.
Khương Thư Ngọc tựa đầu vào ghế nhìn ra ngoài cửa sổ, không khỏi cảm thán người có tiền thật tốt.
Hơn nữa, gia tộc Văn Túc Thời thậm chí không ở thành phố này. Anh đã từng may mắn đến đó một lần, và cũng chính lần đó giúp anh nhận rõ ranh giới không thể vượt qua giữa họ.
“Khương Thư Ngọc.”
Alpha gọi Khương Thư Ngọc bằng giọng thấp. Anh ta cụp mắt, nói khẽ: “Cậu có dự định rời khỏi Khương gia không?”
Khương Thư Ngọc run rẩy hàng mi. Trong mắt anh phản chiếu cảnh vật lướt qua nhanh chóng. Giây tiếp theo, anh lớn tiếng nói: “Dừng xe! Tôi đến rồi.”
Anh không đợi Văn Túc Thời phản ứng, trực tiếp ấn tấm chắn xuống, nhắc lại yêu cầu của mình.
Tài xế nhìn Văn Túc Thời qua gương chiếu hậu, chần chừ một lát vẫn tấp vào lề đường, nhưng ông chủ của mình dường như không có phản ứng gì.
“Cảm ơn anh hôm nay đã đưa tôi đến đây.”
Khương Thư Ngọc đứng dậy muốn xuống xe. Văn Túc Thời đang ngồi ở bên cạnh cửa xe, nếu anh muốn xuống thì buộc phải bước qua trước mặt Alpha.
Động tác này không khó, nhưng khó ở chỗ Alpha bất động như thái sơn áp đỉnh, ngay cả tầm mắt cũng không hề dịch chuyển.
“Phiền anh nhường một chút.” Khương Thư Ngọc cảm thấy khó chịu trong dạ dày ngày càng mạnh. Khoảnh khắc anh đứng dậy, anh nhịn không được hít vào một hơi kinh ngạc: “Tê.”
Trán Beta lập tức đổ mồ hôi li ti. Anh nhanh chóng chớp mắt, nhờ đó tránh được việc ngã quỵ vì cơn choáng váng ngắn ngủi.
Họng Khương Thư Ngọc nuốt khan. Anh vừa nghiêng mắt nhìn về phía Văn Túc Thời, cổ tay đã bị Alpha nắm lấy. Hành động này khiến đồng tử Khương Thư Ngọc không khỏi run lên: “Cậu chủ Văn…”
“Ăn sáng xong rồi đi.”
Văn Túc Thời không cho Khương Thư Ngọc cơ hội từ chối.
Biểu hiện hôm nay của anh ta vô cùng bá đạo, trực tiếp ấn Khương Thư Ngọc ngồi lại trên ghế, sau đó bảo tài xế đưa bữa sáng đã chuẩn bị sẵn cho anh: “Ăn sáng cùng tôi một bữa, ăn xong tôi sẽ thả cậu đi.”
Khương Thư Ngọc tuy không hiểu hành động của Văn Túc Thời, nhưng trước mắt chỉ có thể cùng đối phương ăn xong bữa sáng này.
Anh lại dùng sức nhấn vào bụng dưới. Sắc mặt anh không tốt, nhưng vẫn đưa tay nhận lấy bữa sáng Văn Túc Thời đưa.
“Cảm ơn.”
Giọng Beta rất khẽ. Anh ăn khá nhanh. Khi uống ngụm sữa bò cuối cùng, anh bị sặc. Anh nhíu mày, giây tiếp theo liền bắt đầu ho sù sụ. Nhanh chóng có một bàn tay to lớn đặt lên lưng anh, nhẹ nhàng vuốt.
“Đừng…” Khương Thư Ngọc ho đến chảy nước mắt. Anh theo bản năng đẩy tay Văn Túc Thời ra, rụt người vào trong: “Đừng chạm vào tôi!”
Anh nâng giọng, ngữ khí rất nặng: “Tôi ăn xong rồi, tôi muốn xuống xe.”
Văn Túc Thời bị Khương Thư Ngọc gạt tay đi, không nói một lời nào, chỉ nhìn đối phương thật sâu một cái, sau đó chủ động tránh ra một bên để Khương Thư Ngọc rời đi.
Beta rời đi không hề có chút lưu luyến nào, xuống xe xong liền đi thẳng về phía trước mà không hề quay đầu lại, ngay cả một câu “Tạm biệt” cũng không để lại.
“À, cậu chủ Văn.”
Tài xế rụt rè nói: “Ngài muốn hút thuốc không?”
Văn Túc Thời vẻ mặt lạnh nhạt nhìn qua. Tài xế lúc này còn chưa phản ứng lại, trực tiếp mở hộp thuốc đưa ra phía sau: “Làm một điếu đi, cái cảm giác bị từ chối tôi hiểu mà.”
Văn Túc Thời: “……”
Văn Túc Thời: “Ha ha.”
________________________________________
Công việc ở quán cà phê không quá bận rộn. Khương Thư Ngọc đến nơi thay đồng phục rồi bắt đầu làm việc.
Chủ quán cà phê cũng là một Beta, có hơi hiểu rõ thân thế của Khương Thư Ngọc nên thái độ với anh cũng khá tốt: “Hôm nay cậu không đạp xe đến à?”
Chủ quán ngồi trên ghế, tay cầm bánh mì ăn. Anh ta nheo mắt đánh giá Khương Thư Ngọc.
Beta lúc nào cũng ăn mặc không đủ tinh tế, lại còn luôn đeo chiếc kính lỗi thời. Chẳng lẽ người giàu lại thích kiểu này sao?
“Không phải.”
Khương Thư Ngọc nghe chủ quán nói vậy thì đoán ngay đối phương đã thấy anh bước xuống từ xe của Văn Túc Thời.
Những chiếc xe Alpha có thể lái đều xa xỉ, có chiếc Khương Thư Ngọc còn không biết tên, nhưng vẫn cảm nhận được sự đắt tiền.
Đồ tư bản đáng chết.
Chủ quán phủi vụn bánh mì trên người, đi đến trước mặt Khương Thư Ngọc với vẻ mặt tò mò: “Muốn bao nuôi cậu à?”
Khương Thư Ngọc im lặng, tay lau ly dừng lại một chút. Sau đó chủ quán nói tiếp: “Nhưng mà nghĩ lại cũng bình thường. Beta lại không dễ mang thai, ngay cả thời kỳ phát tình cũng không có, trở thành người được bao nuôi cũng rất bình thường. Tôi thấy cậu…”
“Nếu cậu vén tóc lên chắc chắn sẽ đẹp hơn nhiều.” Chủ quán nói rồi định đưa tay vén tóc Khương Thư Ngọc, nhưng bị anh né tránh.
Khương Thư Ngọc khẽ nhíu mày, hít sâu, mở miệng giải thích: “Anh ta rất có tiền, còn hơn cả trong tưởng tượng của anh.”
“…Vậy à.”
Chủ quán “chậc” một tiếng, cảm thấy mất hứng: “Tôi còn tưởng cuộc sống tốt đẹp của cậu sắp đến, làm tôi thấy khó chịu một chút.”
Khương Thư Ngọc gượng cười, quay người đi vào trong: “Yên tâm đi chủ quán, ngày tháng khổ sở của tôi vẫn còn dài lắm.”
Anh không tiếp tục trò chuyện với chủ quán nữa.
Gần trưa, quán bắt đầu bận rộn. Khương Thư Ngọc ngày thường không mấy khi nói chuyện với ai, cả ngày làm việc có khi bị người ta tưởng là người câm.
“Cho tôi một ly Americano, và cái bánh kem việt quất này.”
Giọng nói quen thuộc vang lên trong quán. Khương Thư Ngọc ngước mắt nhìn.
Cả ngày anh đều phải đeo khẩu trang, Khương Trình chưa chắc nhận ra anh. Beta bước lên tiếp đón: “Xin chào quý khách, xin mời ngồi đợi ở bên cạnh.”
“Này, Khương Thư Ngọc.”
Khương Trình gõ gõ mặt bàn, giọng điệu thiếu kiên nhẫn: “Buổi tối cha tôi sẽ về, cậu tốt nhất nên về sớm một chút.”
Khương Thư Ngọc ngước mắt nhìn lại, “Ừm” một tiếng rồi bắt đầu chuẩn bị cà phê cho Khương Trình, hoàn toàn xem đối phương như một người xa lạ.
Khương Trình ngồi trên ghế, lặng lẽ chờ Beta mang đồ đến.
“Xin lỗi quý khách, cà phê và bánh kem của ngài.”
Khương Thư Ngọc vừa đặt cà phê và bánh kem lên bàn, tay Khương Trình đã đưa ra: “Ly cà phê này…”
Quá nóng.
Ánh mắt Khương Thư Ngọc luôn dừng trên người Khương Trình. Anh đã sớm hiểu Omega muốn làm gì.
Ngay lúc Khương Trình định hất cà phê vào người anh, anh trực tiếp đưa tay chặn lại. Ly cà phê mất kiểm soát đổ toàn bộ lên người Khương Trình.
“A!”
Khương Trình hét lên một tiếng, lập tức đứng dậy lùi lại hai bước, vẻ mặt oán hận nhìn Khương Thư Ngọc: “Chủ quán của các người đâu!”
Khương Thư Ngọc lặng lẽ đứng tại chỗ nhìn Khương Trình diễn trò. Chiêu này Khương Trình đã thử trên người anh nhiều lần.
Lần đầu Khương Thư Ngọc mắc bẫy, sau đó anh đã khôn ra. Ai ngờ Khương Trình lại ngu ngốc đến cực điểm, giờ vẫn chỉ biết dùng mỗi chiêu này.
“Xin lỗi.”
Khương Thư Ngọc bắt đầu xin lỗi Khương Trình: “Là lỗi của tôi, mọi tổn thất tôi sẽ bồi thường.”
“Mày bồi thường nổi sao?” Khương Trình vẻ mặt phẫn hận, nhìn về phía chủ quán, chỉ vào Khương Thư Ngọc: “Bảo nó cút đi, nghe rõ không.”
Chủ quán lập tức nói: “Được rồi, tôi sẽ cho cậu ta cút ngay.”
Chủ quán đã nói vậy, Khương Trình cảm thấy như đ.ấ.m vào bông. Omega tức giận giậm chân, hận không thể xé xác Khương Thư Ngọc.
“Vị khách kia… cậu thật sự không tính đi khám bác sĩ sao?”
Khương Thư Ngọc vẻ mặt vô tội nhìn cậu ta, giơ tay chỉ vào mu bàn tay đỏ rực của Khương Trình, tỏ vẻ nhắc nhở có lòng tốt: “Cẩn thận để lại sẹo đấy.”
Khương Trình lúc này mới chậm chạp cảm nhận được cảm giác đau rát trên da. Cậu ta nghiến răng, quay người định đi, nhưng còn chưa kịp bước thì đã gặp Văn Túc Thời đẩy cửa bước vào.
Cậu ta không kịp suy nghĩ vì sao Văn Túc Thời lại ở đây, há miệng liền bắt đầu kể lể mình bị ủy khuất: “Anh Túc Thời, em bị bỏng rồi.”
Văn Túc Thời vẻ mặt khó hiểu, lùi lại hai bước: “Gọi tôi làm gì? Chẳng lẽ tôi có thể chữa khỏi cho cậu?”
“Ngoan ngoãn ở ngoài đi, đừng chơi cái tính cậu ấm của cậu nữa.”
Văn Túc Thời nói xong liền lướt qua Khương Trình, nhìn về phía Khương Thư Ngọc.
Beta im lặng nhếch mày, vẻ mặt hoàn toàn thoải mái. Anh ta nháy mắt, sau đó bồi thêm một câu: “Còn không đi khám bác sĩ sao?”
“Có cần tôi tìm máy bay vận chuyển cậu đi không?”
Khương Thư Ngọc nghe vậy lặng lẽ quay đầu, thầm rủa trong lòng:
“Đúng là quá làm màu.”
