Văn Túc Thời ngay khoảnh khắc biết Khương Thư Ngọc đánh nhau với Khương Trình thì đại não trống rỗng, nhưng lập tức anh ta liền phản ứng lại, mua vé máy bay đuổi tới ngay.
Kỳ thật anh ta rất tức giận, thậm chí đã nghĩ kỹ Khương Thư Ngọc lên xe sau anh ta nên nói cái gì.
Chính là khi nhìn thấy Khương Thư Ngọc, tất cả lời nói đều biến thành bọt nước, bất cứ lời trách cứ nào anh ta cũng nói không nên lời.
Lúc Khương Thư Ngọc nhìn về phía anh ta, đồng tử đều đang run rẩy, sắc mặt còn có vết thương.
Nhìn anh ta một cái, sự cảnh giác ban đầu của Khương Thư Ngọc đều tan biến hầu như không còn, đến cuối cùng chỉ còn lại ủy khuất.
Là anh ta đều có thể cảm nhận được sự ủy khuất đó.
“Tôi vốn dĩ… muốn mắng cậu.”
Âm cuối Văn Túc Thời đều đang run, anh ta chậm rãi vươn tay nắm lấy cổ tay Khương Thư Ngọc, ánh mắt chưa bao giờ rời khỏi Khương Thư Ngọc một giây.
Anh ta nghe thấy tiếng nghẹn ngào của Beta: “Văn Túc Thời, anh không thể không hỏi nguyên do liền trách cứ tôi.”
“Văn Túc Thời, anh không thể…”
Khoảnh khắc đó dường như ánh trăng đều ảm đạm. Văn Túc Thời ngẩng đầu nhìn Khương Thư Ngọc, anh ta khom lưng, tim giống như bị một đôi tay gắt gao nắm lấy, quá đau, làm sao lại đau như vậy? Là anh ta làm sai, ý nghĩ của anh ta sai rồi.
“Thực xin lỗi.”
Văn Túc Thời ôm chặt Khương Thư Ngọc, tay anh ta dùng sức, sợ người trong lòng cứ như vậy biến mất khỏi cuộc sống của mình.
Anh ta đè nén tiếng khóc nức nở: “Thực xin lỗi, là tôi quá cuồng vọng, tôi quá hỗn đản.”
Khương Thư Ngọc vốn dĩ không muốn khóc, nhưng khi rơi vào vòng ôm của Văn Túc Thời, nước mắt liền nhịn không được rơi xuống. Anh làm sao có thể không sợ hãi, làm sao có thể…
Beta ôm lại Văn Túc Thời, anh vùi đầu vào cổ Alpha, đem tiếng khóc thút thít mạnh mẽ đè ép xuống: “Tôi tìm một công việc gia sư, nhưng bọn họ đi nói với nhà người ta tôi không tốt.”
“Cậu rất tốt, là bọn họ không tốt.”
Văn Túc Thời vuốt tóc Khương Thư Ngọc, sau đó theo xuống đến lưng giúp Khương Thư Ngọc thuận khí, giống như dỗ dành một đứa trẻ: “Có đau không?”
Khương Thư Ngọc hít hít mũi, anh chậm rãi từ trong lòng Văn Túc Thời ngồi dậy.
Anh hít sâu, sau đó lắc lắc đầu: “Không đau, tôi biết hành vi của tôi rất xúc động, nhưng tôi quá hận, lúc đó tôi cái gì cũng không nghĩ, tôi—”
“Không cần giải thích.” Văn Túc Thời thương tiếc nâng mặt Khương Thư Ngọc lên, ánh mắt đau lòng lướt qua vết thương trên mặt người trước mắt, nhẹ giọng nói, “Tôi đều biết.”
Khương Thư Ngọc đối diện với đôi mắt Văn Túc Thời, anh cắn môi dưới, thở dốc mấy hơi sau mới bình tĩnh lại.
Anh muộn màng cảm giác được tư thế hai người không ổn thỏa. Anh đang ngồi trên đùi Văn Túc Thời, hai người mặt đối mặt, rất thân mật, giống như là người yêu chân chính.
Anh nâng tay nhẹ nắm lấy tay Văn Túc Thời: “Hiện tại tôi khóc rất xấu.”
“Người kiên cường đến mấy cũng sẽ rơi nước mắt, khóc mới là phản ứng của người bình thường.”
Văn Túc Thời dùng bàn tay kia vuốt ve đôi mắt Khương Thư Ngọc đang đỏ lên vì khóc. Anh ta dùng sức hít một hơi: “Cậu hiện tại đặc biệt đẹp, đặc biệt là đôi mắt.”
Khương Thư Ngọc nghe vậy hơi xấu hổ nghiêng đầu đi. Anh rũ mắt xuống, bàn tay nắm lấy tay Văn Túc Thời cũng không buông ra.
Khoảnh khắc anh thấy Văn Túc Thời, anh cần phải thừa nhận mình là vui vẻ, liền dường như lục bình phiêu bạt có nơi về.
Anh cũng rốt cuộc được sống sót trong sóng gió. Cảm giác an toàn này anh đã lâu chưa từng có.
“Sao anh lại tới đây?”
Khương Thư Ngọc điều chỉnh cảm xúc sau mới quay đầu nhìn về phía Văn Túc Thời: “Anh không phải ở thành phố B sao?”
Văn Túc Thời gật đầu: “Tôi đã sắp xếp một vài người ở chỗ cậu, sợ Ngô Tài sẽ tìm đến phiền phức cho cậu.”
“À.”
Khương Thư Ngọc khô khan trả lời một câu. Anh cúi đầu nhìn tư thế hai người, rốt cuộc vẫn đứng dậy tính toán ngồi sang một bên, nhưng Văn Túc Thời không cho anh động.
Alpha khàn giọng nói: “Không sao, cứ ngồi như vậy đi, những người khác sẽ không biết.”
Nghe vậy Khương Thư Ngọc lập tức quay đầu lại nhìn. Không biết xe đã chạy từ lúc nào, cũng không biết tấm chắn đã được kéo lên khi nào, không gian phía sau chỉ thuộc về hai người bọn họ.
“Vậy khi nào anh trở về?”
Khương Thư Ngọc thả lỏng cơ thể lại, anh nhìn Văn Túc Thời vài giây, vẫn không nằm xuống, nhưng Văn Túc Thời dẫn đầu ôm anh vào trong ngực: “Tối nay liền đi, bên tôi còn có việc không có cách nào lâu ở lại.”
Lông mi Khương Thư Ngọc run rẩy, anh xem nhẹ sự mất mát trong đáy lòng, nhẹ giọng: “À.”
“Cậu chờ tôi một chút, chờ tôi—”
Khương Thư Ngọc đưa tay bịt miệng Văn Túc Thời lại. Anh nhìn Alpha thật sâu một cái, theo sau chậm rãi tựa trán vào trán đối phương. Anh nhắm mắt lại thật lâu đều không lên tiếng.
Thật giống như khoảnh khắc này chưa từng đến vậy.
________________________________________
Văn Túc Thời đưa anh về nhà sau liền rời đi. Có lẽ thời gian thật sự rất gấp, bọn họ ngay cả cáo biệt cũng không nói.
Khương Thư Ngọc lên lầu lúc sau mới cảm giác được đau đớn truyền đến từ cơ thể.
Lúc đó đầu gối anh đã cọ trên mặt đất, cho nên cào ra vài vết máu, còn có vết thương trên mặt và sau lưng.
Beta “Tê” một tiếng, tính toán ngày mai đi tiệm thuốc mua một chút thuốc.
“Đinh—”
Chuông cửa bị ấn rung bần bật. Khương Thư Ngọc quay đầu nhìn qua, anh nheo mắt nhìn chằm chằm một lúc lâu mới đi qua.
Anh xuyên qua mắt mèo nhìn ra ngoài, phát hiện là người đàn ông ban nãy đã dẫn anh lên xe. Khương Thư Ngọc trong lòng vô cớ thắt lại, không chút do dự liền trực tiếp mở cửa: “Sao vậy?”
Người đàn ông cười lên kỳ thật ngốc nghếch, hắn gãi gãi đầu, đưa thuốc trên tay cho Khương Thư Ngọc: “Đây là Văn tổng bảo tôi đưa cho ngài.”
Khương Thư Ngọc cúi đầu nhìn về phía túi nilon đang đung đưa biên độ nhỏ trong không trung. Anh khẽ “A” một tiếng, đứng yên vài giây sau mới nâng tay nhận lấy: “Cảm ơn.”
“Không có gì, vậy tôi đi trước đây.” Người đàn ông không dừng lại lâu, đồ vật đưa đến sau xoay người liền đi.
Trước khi thang máy đóng cửa còn bỏ lại một câu: “Ngài nghỉ ngơi sớm một chút.”
Khương Thư Ngọc cười rất nhạt, cũng không có đáp lại. Anh đóng cửa phòng lại, đem dược phẩm từng cái lấy ra
Bên trong có các loại thuốc mỡ trị thương. Beta nhìn những thứ thuốc này, khuôn mặt vốn bình tĩnh cũng nhịn không được nở nụ cười, anh bất đắc dĩ thở dài, sau đó đem những thứ thuốc này cùng nhau cầm vào trong phòng.
Phong cách ban đêm của mùa hè đặc biệt khiến người ta yêu thích. Khương Thư Ngọc nằm ở trên giường, cùng với mùi thuốc cao trên người đã ngủ say.
Sau khi mất công việc gia sư, Khương Thư Ngọc liền tính toán tìm việc ngắn hạn, đỡ phải Khương Trình lại tới làm chuyện xấu.
Bất quá anh vẫn tính toán dưỡng thương trước. Vết thương sau lưng vẫn luôn không lành, cứ lăn lộn như vậy nữa sợ là sẽ lưu lại vết sẹo cực kỳ rõ ràng, hơn nữa đặc biệt dễ dàng nhiễm trùng.
Anh cứ như vậy liên tiếp ở trong nhà nửa tháng. Giữa tháng Tám thời tiết nóng người hoàn toàn không muốn đi ra ngoài, Khương Thư Ngọc cũng không ngoại lệ.
Nửa tháng này Văn Túc Thời ngẫu nhiên sẽ nhắn tin cho anh, “Hôm nay ăn cái gì”, “Ngày mai thời tiết thế nào”, “Bộ quần áo này có đẹp trai không”, “Cậu đang làm gì” và những câu tương tự.
Anh thường chọn tin nhắn để trả lời, bất quá không còn giống như trước đây vậy kháng cự.
“Buồn ngủ c.h.ế.t đi được.”
Khương Thư Ngọc hôm nay tính toán đi công viên giải trí làm công việc làm thêm, làm loại công việc mặc đồ thú bông phát tờ rơi.
Không biết có phải khoảng thời gian này anh không vận động hay không, mỗi ngày sáng sớm thức dậy đều cực kỳ gian nan, giống như làm sao cũng ngủ không đủ vậy, thậm chí có đôi khi rời giường khi anh còn đặc biệt muốn phát hỏa, đi giày dẫm trên sàn nhà đều “lạch cạch lạch cạch”.
“7 giờ rưỡi.”
Khương Thư Ngọc nhìn thời gian. Anh cúi gằm mặt, vẻ mặt không cao hứng đi vào phòng bếp nấu cho mình một bát mì ăn. Gần đến 8 giờ anh mới đi ra ngoài.
Nơi này cách công viên giải trí không xa lắm, đạp xe mười lăm phút, cho nên Khương Thư Ngọc vẫn luôn không quá hoảng loạn.
Chờ đến nơi liền thay đồ thú bông. Cái thời tiết này mặc loại trang phục này là rất chịu tội, rõ ràng vẫn còn là buổi sáng, cả người anh cũng đã sắp bị mồ hôi thấm ướt, đôi mắt cũng thường xuyên vì mồ hôi mà không mở ra được. Nhưng tiền lương này cũng coi như cao, cắn răng còn có thể kiên trì.
“Ngài chào, xem một chút ưu đãi combo bên chúng tôi.”
Khương Thư Ngọc vừa chụp ảnh chung với người ta vừa phát tờ rơi.
Anh mặc là đồ gấu bông nhỏ, bộ đồ làm công còn rất tinh xảo, vẻ ngoài ngốc nghếch đáng yêu luôn luôn sẽ đưa tới rất nhiều người thích.
Bất quá một buổi sáng nhiệm vụ của anh liền hoàn thành, buổi chiều xem anh có muốn tiếp tục làm hay không.
Beta tháo khăn trùm đầu ngồi vào chỗ râm mát nghỉ ngơi. Anh thở hổn hển, cảm giác mình lại ở thêm một lát sợ là liền phải ngất đi.
Khương Thư Ngọc cúi đầu nuốt nước bọt một chút, cảm giác bụng nhỏ trĩu xuống không khỏe làm anh căn bản không có cách nào nhúc nhích, chỉ có thể trước ngồi xuống hoãn khẩu khí.
“Không sao chứ?”
Có người đưa cho Khương Thư Ngọc một chai nước: “Tôi thấy cậu có chút không thoải mái, có ổn không?”
“Vẫn ổn, cảm ơn.”
Khương Thư Ngọc nhận lấy nước, anh hướng đối phương cười một cái. Chỉ là sắc mặt anh quá mức tái nhợt có vẻ không có gì sức thuyết phục.
Tay Khương Thư Ngọc đều đang run, vặn nửa ngày nắp chai mới mở ra.
Người hảo tâm vừa mới đưa nước cho anh đã rời đi, anh liền dáng vẻ đối phương như thế nào đều không có nhớ rõ, trước mắt từng trận mơ hồ, nhìn dáng vẻ anh hẳn là bị cảm nắng.
Chai nước này là nước đá, Khương Thư Ngọc uống xong sau đó ngắn ngủi cảm giác được thoải mái.
Thừa dịp lúc này anh một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm đem đồ thú bông cởi ra, còn tiện thể tắm rửa.
Sau đó lãnh tiền xong liền lập tức về nhà nghỉ ngơi. Vốn dĩ anh cảm thấy mình ổn, nhưng gần đến cửa nhà thì cảm giác đau đớn ở bụng nhỏ làm anh trên đầu nháy mắt đổ mồ hôi.
“Ha…”
Khương Thư Ngọc thở dốc, anh nhanh chóng chớp mắt một cái. Cảm giác đau đớn làm anh ngay cả nói cũng không nói ra lời.
“Mật mã… thấy không rõ…”
Khương Thư Ngọc cong eo cố sức nhập mật mã, anh nghẹn ngào một chút, vừa vào phòng liền lảo đảo ngã xuống đất.
Beta quỳ trên mặt đất thở dốc, anh che bụng nhỏ run rẩy. Sao lại đau như vậy?
Anh rõ ràng cơm bữa nào cũng ăn, không nên là đau dạ dày chứ.
Khương Thư Ngọc cắn cắn môi, anh cường chống đứng dậy đi đến trên sô pha nằm. Anh cuộn tròn thân thể không ngừng phát run, bụng nhỏ thỉnh thoảng liền co rút một chút.
Anh há miệng thở dốc, không lâu sau anh liền bới thùng rác qua nôn thốc nôn tháo. Anh căn bản không ăn cái gì, nôn sạch sẽ sau chỉ có nước chua.
“Đau quá.”
Khương Thư Ngọc dùng giấy chùi chùi miệng, cả người anh không còn chút sức lực nào, vừa định muốn ngồi dậy liền ngã xuống trên sô pha.
Anh lay động một chút, muốn cầm di động ra, nhưng trước mắt lại càng ngày càng đen, còn không đợi anh phản ứng lại liền hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.
Thân thể gầy yếu của anh cuộn tròn ở trên sô pha, tay còn dừng lại trên bụng nhỏ.
Khương Thư Ngọc nhắm mắt, như là búp bê sứ tinh xảo lại yếu ớt, phảng phất chỉ cần chạm vào một chút liền sẽ bị tổn thương.
“Hô!”
Khương Thư Ngọc đột nhiên bừng tỉnh. Anh mở mắt ra sững sờ một chút, muộn màng phát hiện trời đã tối rồi.
Anh chậm rãi chống đỡ thân thể ngồi dậy, bụng nhỏ rốt cuộc không còn cảm giác đau đớn trĩu nặng.
Anh cúi đầu thư giãn, nhìn về phía sắc trời đã tối xuống ngoài cửa sổ, đầu óc còn chưa chuyển qua.
Anh cầm điện thoại lại đây, mở ra dòng tin nhắn đầu tiên đập vào mắt chính là Khương Cừu gửi tới:
【 Ngày mai tìm chút thời gian gặp mặt đi, ta nơi này còn có di vật của ba ngươi. 】
