Tôi rất nhanh đã thu dọn xong đồ đạc của mình, kéo theo một chiếc vali nhẹ và nhỏ, chuẩn bị rời đi.
Không hiểu sao, ngay lúc sắp bước qua ngưỡng cửa.
Cứ như có linh cảm gì đó, tôi dừng bước.
Nhưng quay đầu nhìn lại, không có gì cả.
Tôi tự giễu trong lòng, rốt cuộc là tôi đang mong chờ ai xuất hiện đây?
Đang định quay đầu lại, đột nhiên vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Tôi đứng thẳng lưng.
Nhưng người đến là đồng nghiệp trước đây.
Mắt anh ta ngấn lệ, nhét thứ đang nắm trong tay vào tay tôi:
“Cậu… cậu muốn đi, tôi tôn trọng cậu.
“Cái này cậu giữ lấy, sau này có cơ hội gặp lại nhau.”
Tôi nhìn vào lòng bàn tay, trên đó nằm một con búp bê len nhỏ xíu.
Thật sự hơi trừu tượng, mũi không ra mũi, mắt không ra mắt.
Trông rất phù hợp với hình tượng của một người nào đó trong lòng tôi.
Tôi nhận lấy, cảm ơn đơn giản, rồi định bước ra ngoài.
Lúc này, đạn mạc đột nhiên xuất hiện:
【Sao em thụ vừa nãy quay đầu lại không nhìn thấy nhỉ, anh công đang đứng trên lầu nhìn mà, sốt ruột c.h.ế.t mất thôi.】
【Thấy rồi thì sao, anh công cũng không định giữ lại nữa.】
【Tối qua, anh ấy còn tự mình sắp xếp tất cả những thứ liên quan đến em thụ, chuẩn bị vứt đi.】
Tôi vội vàng ngước lên nhìn.
Nhưng, trên lầu rõ ràng trống không.
Tôi cụp mắt xuống, không dám nuôi dưỡng bất kỳ ảo tưởng nào nữa, trực tiếp quay đầu bước đi.
Dù sao, vốn dĩ cũng không phải người cùng một đường.
